Rồng sinh ra chín con, là chín loài thần thú nhưng không phải là rồng. Chín loài ấy, có 2 thuyết khác nhau, với thứ tự cũng khác nhau:
Thuyết 1: Tù ngưu - Nhai xế - Trào phong - Bồ lao - Toan nghê - Bí hí - Bệ ngạn - Phụ hí - Si vẫn Thuyết 2: Bí hí - Si vẫn - Bồ lao - Bệ ngạn - Thao thiết - Công phúc - Nhai xế - Toan nghê - Tiêu đồ
Vì thế ở đây lôi hết ra.
1. Tù Ngưu: là loài có sừng vẩy giống rồng, đặc điểm là thích âm nhạc, có tài thẩm âm. Vì thế nên Tù Ngưu thường được khắc trên đầu cây đàn hồ cầm, nguyệt cầm, tì bà.
2. Nhai Xế (Nhai tí) loài mình rồng, đầu chó sói, cương liệt hung dữ, khát máu hiếu sát, thích chém giết chiến trận. Vì thế Nhai Xế được khắc ở thân vũ khí: ngậm lưỡi phủ, lưỡi gươm đao, trên vỏ gươm, chuôi cầm khí giới để thêm phần sát khí.
3. Trào Phong: có thân phượng, có thể hóa thành chim, đặc điểm thích sự nguy hiểm, nhìn ra vọng rộng. Do đó Trào Phong được tạc ngồi trên nóc nhà, đầu mái nhà nhìn về phía xa.
4. Bồ Lao: thích tiếng động lớn, âm thanh vang dội. Vì thế quai chuông khắc hình Bồ lao hai đầu quay ra hai bên ôm chặt quả chuông.
5. Toan Nghê: hình thù giống sư tử, thích khói lửa, mùi thơm, nuốt khói phun sương. Do đó Toan nghê được khắc trên các lư hương, đỉnh trầm, ngồi trầm mặc trên đỉnh hay bám hai bên.
6. Bí Hí, còn gọi là Quy phu: giống con rùa, thích mang nặng, có thể cõng được tam sơn ngũ nhạc không bao giờ mỏi. Vì thế Bí hí cõng bia, trụ đá. Nhiều người nhầm với rùa.
7. Bệ Ngạn (Bệ hãn), còn gọi là Hiến chương: như con hổ, thích nghe phán xử, phân định. Vì thế Bệ Ngạn được tạc ở công đường, nhà ngục, trên các tấm biển công đường.
8. Phụ Hí: mình dài giống rồng, thích văn chương thanh nhã, lời văn hay chữ tốt. Vì thế Phụ hí tạc trên đỉnh hoặc hai bên thân bia đá.
9. Si Vẫn (Li vẫn, Si vĩ): miệng trơn họng to, rất thích nuốt các vật lớn, lại có thể phun nước làm mưa. Vì thế Si vẫn được tạc trên nóc nhà để phòng hỏa hoạn, khác với Trào phong là đầu quay vào trong, nuốt lấy xà nhà hoặc bờ nóc.
10. Thao Thiết: thích ăn uống, càng nhiều đồ ăn càng tốt. Vì thế được khắc trên các vạc lớn, lại tượng trưng cho việc thu lấy tài lộc giống Tì Hưu.
11. Công Phúc (Bát phúc, Bát hạ): thích nước, nên được khắc tạc ở chân cầu, đê đập, cống nước để canh giữ.
12. Tiêu Đồ (Thúc đồ, Phô thủ): đầu giống sư tử, thích sự kín đáo yên tĩnh. Vì thế được tạc ngoài cửa, ngụ ý giữ yên cho ngôi nhà. Đầu Phô thủ ngậm thêm cái vòng để khách đến dùng nó mà gõ.
Có lẽ nên đặt tiêu đề là "Hoài niệm một thời 7X Hà Nội" mới đúng. Nhưng với hắn, đôi lúc hắn thấy dường như mới là ngày hôm qua, bởi vẫn còn nguyên vẹn ở đó những kỷ niệm rất sâu, rất sâu, kỷ niệm về một tập thể trên mạng mà hắn đã sống hết mình.
Hắn gọi là "ngày hôm qua" bởi nó đã qua rồi, và chắc chắn không bao giờ có thể trở lại, gặp lại như thế nữa. Nhưng nó cũng thật gần gũi, thật gần, phải không các bạn của hắn?
Có thể nói, cái thời "ngày hôm qua" ấy là quãng thời gian hắn sống sôi nổi nhất, nồng nhiệt nhất, và lo nghĩ quan tâm đến mọi người nhiều nhất, chân thực nhất. Đừng tưởng trên mạng là ảo. Tập thể 7X Hà Nội ngày ấy thực và chân tình đến nỗi mặc dù đã mấy năm qua, hắn vẫn không thể quên những gương mặt, những con người hắn đã từng gặp gỡ, chia sẻ niềm vui nỗi buồn.
Viết topic này, hắn không nghĩ là có thể "gặp" được nhiều người của "7XHN ngày hôm qua", nhưng ít ra, cũng để hắn cảm thấy vui vì không quên những ngày ấy.
Lâu nay hắn ít nhớ đến quá khứ quá, giờ nhớ lại cũng là một niềm vui. Thật là thô thiển khi cứ viết về mình, nhưng hắn lại muốn bắt đầu về cái "ngày hôm qua" ấy của hắn. Những ngày đó, hắn thấy hắn như sống trong một thế giới khác. Lần đầu biết đến mạng, nó mở ra cho hắn một thế giới khác lạ vô cùng. Nhưng hắn cũng ngay lập tức không muốn đắm chìm vào thế giới ảo ấy, mà mong muốn gặp những người hắn đã đọc về họ. Vào cuối tháng 1 năm 2002 - năm năm rưỡi rồi - chỉ vài ngày sau khi đăng kí nick, chui vào CLB thời đó còn mang tên 7X, và viết vài bài trêu chọc, hắn đã gặp lão @Finlandia (lão giờ làm gì ở đâu nhỉ), và rồi 2 ngày sau đó hắn đã đi offline đầu tháng 2/2002 của 7X. Chỉ sau buổi offline với đến 40 người, chia làm nhiều màn, kéo dài từ 3h chiều đến 10h đêm, hắn đã nhanh chóng quen với nhiều người mới lạ. Những cái nick @Choc, @Truongdu, @Sutumom, @Gaby, @Zazu, [nick]Tulipblacks[/nick], ... đã trở thành những con người thực, vui vẻ nhiệt tình. Thế là chỉ sau có 2 lần gặp mặt, hắn đã viết topic mời mọi người đến nhà hắn chơi, dù chẳng biết trước đó sẽ là ai, làm gì ở đâu. Liệu có phải hắn tin mọi người quá không nhỉ? Chỉ biết rằng sau đó, ngôi nhà của hắn trở thành nơi tụ tập họp bàn thường xuyên của chức sắc 7XHN, cũng như nơi tổ chức những bữa rượu thân tình mà chẳng bao giờ hắn lại được uống lại như thế nữa
Được chitto sửa chữa / chuyển vào 21:52 ngày 05/07/2007 Hắn liên tục tham gia những cuộc offline. 7XHN giờ là một nhu cầu, một thói quen khó bỏ, là một thứ thuốc phiện mất rồi. Nhà hắn luôn rộng mở, máy tính hắn dùng dial-up nhưng online suốt ngày. Năm 2002 có tháng lên đến 800 nghìn tiền nét !!! Những khi đi làm về là hắn online ngay, rồi suy nghĩ đắn đo cho các kế hoạch tổ chức hoạt động của 7XHN, viết bài sao cho hay, trả lời sao cho khéo, chụp ảnh sao cho đẹp. Hắn lăm lăm máy ảnh, cứ 7XHN có hoạt động nào là hắn chụp ảnh ngay, giờ hắn vẫn còn giữ 14 quyển album của 7XHN với hơn 500 bức. Rồi nhà của hắn là nơi tập kết đồ cho chuyến đi Làng Canh đầu tiên, nơi ngủ lại của thành viên không về nhà được. Tổ chức Đại hội lần 1, hắn lo đến mất ăn mất ngủ mấy tuần liền, và rồi những người giúp đỡ chia sẻ với hắn chỉ là thành viên của 7XHN mà thôi. Ngay cả khi đi xa, hắn ngày nào cũng vào đọc bài, vui buồn cùng bạn bè hắn ở cái box nhỏ xíu này. Hắn thức đến sáng để đọc bài, xử lý, bàn bạc với bạn bè, tiếc rẻ nhìn những cuộc vui của bạn. Giờ hỏi lại, liệu hắn có thấy mình bỏ ra nhiều quá không, hắn trả lời là Không, vì hắn bỏ ra nhiều, nhưng cũng nhận lại được nhiều. Bây giờ bỏ ra như thế để được như thế, liệu hắn có làm không. Câu trả lời là Không. Giờ đã khác "ngày hôm qua" mất rồi. Hắn có những niềm vui khác và người khác cũng thế. Được chitto sửa chữa / chuyển vào 18:06 ngày 05/07/2007 Với cái cõi mạng TTVN rộng lớn, 7XHN khi đó như một đầu tàu mạnh mẽ lôi kéo các hoạt động. Thành viên 7XHN đi đâu, nếu không thành cốt cán thì cũng gây nên những vụ xáo xác trong các box khác. Các thành viên 7XHN có đến hơn một nửa là Mod của TTVN !!! 7XHN không thể không nhắc đến hội Café chiều thứ sáu. Trong vòng gần 3 năm, từ tháng 2002 đến 2005, hội café chiều thứ sáu liên tục có người ngồi uống. Ít nhất là 2 người, khi đông đến ba mươi người, suốt 3 năm chỉ có 1-2 lần bị bỏ. Café Nhân 9 Láng Hạ theo đó trở thành tụ điểm offline của nhiều box khác, có box đến bây giờ vẫn chỉ offline ở đây. 7XHN không thể không nhắc đến hoạt động Xã hội. Từ chuyến đi Làng Canh lần đầu tháng 4/2002, hoạt động 2 tuần 1 lần trong suốt hai năm. Câu lạc bộ Tháng Năm cũng xuất phát từ đây. Trong hai năm 2003, 2004, hai lần 7XHN tổ chức Trung Thu cho trẻ em lang thang và trẻ em khuyết tật, khó khăn, và nhiều hoạt động khác.
Nói đến 7XHN không thể không nói đến những cuộc tình duyên đẹp đẽ. Đến giờ, đã có 6 (hay 7 nhỉ) đôi gặp và yêu nhau từ 7XHN đã nên duyên và sinh sản 7X con !!! 7XHN không thể không nói đến thủ tục Ôm Hôn đón tiếp, vốn là nỗi khiếp đảm lúc ban đầu và nỗi sướng âm ỉ về sau của các thành viên mới gia nhập lần đầu offline gặp mặt. Có bao nhiêu người đã ôm hôn và được ôm hôn rồi nhỉ? Có dễ đến cả trăm. 7XHN không thể không nói đến những cuộc vui chơi, phong trào thể thao. Đội bóng 7X tuy chưa bao giờ vô địch nhưng chưa vắng mặt lần nào trong các giải của TTVN, cũng như các cuộc giao lưu. Hội Dancing với điệu Slow tập thể bất hủ làm các sàn nhảy nhăn nhó, hội Karaoke cho đến năm 2005 vẫn làm chủ quán Ngõ Huyện tái mặt. Hội kem mùa đông, hội cầu lông tuy không thường xuyên nhưng thích là đi.
Được chitto sửa chữa / chuyển vào 19:02 ngày 05/07/2007 7XHN không thể không nhắc đến những chuyến Đông tiến. Bắt đầu từ Biển mùa đông, đoàn quân 7X đã 5 lần tiến xuống Hải Phòng, kết chặt thâm giao với thành phố cảng, chuyến nào cũng thâu đêm. Cùng với Đông tiến, là những Hồ Núi Cốc, biển Hải Thịnh, Bằng Tản, ... 7XHN không thể không nhắc đến những cây bút tuyệt vời, với những bài văn, thơ chân thực đầy cảm xúc. Những cây bút [nick]Quyenmy[/nick], @Xuongrong, [nick]Sweetfa[/nick],...., những câu truyện chưởng dài kỳ, thơ Bút Tre, linh tinh lang tang, những cuộc thi PNE đẹp nhất, khắc họa chân dung.... đã tụ tập cả về đây. 7XHN không thể không nhắc đến những "cuộc chiến" kinh khủng, nơi những ngọn bút tranh cãi điên cuồng, những nick ảo ào ạt ra trận, có cái nick biết chắc chắn là người quen nhưng phải 2 năm sau mới biết đó là ai. Những topic tranh cãi nóng đến nỗi trong một ngày có cả nghìn lượt đọc. Đến tận bây giờ, một số người trên mạng hắn gặp vẫn nhớ và kể lại rằng dù ở ngòai nhưng không bỏ sót cuộc chiến nào, bởi nó quá hấp dẫn, và chẳng có box nào có những bài "chửi nhau" thâm thúy, sâu cay và hay ho như 7XHN. ..... Được chitto sửa chữa / chuyển vào 18:54 ngày 05/07/2007 ........ Còn nhiều, nhiều nữa. Nhưng trên hết, 7XHN không thể không nói đến sự thân tình, gắn bó của các thành viên trong một thời gian dài đến như vậy. Thời gian cho các phong trào của 7XHN tính bằng năm, và sự chia sẻ có lẽ không tính được. Những lần đến thăm bạn ốm, việc hiếu, việc hỉ, việc nhà, đều cần có nhau... Những đêm giao thừa tay trong tay ngắm pháo hoa, bật sâmbanh, đi vào chùa, hay ăn cháo gà Nhà thờ... Những cuộc gặp mặt hàng tháng đông đúc thành viên... Những đêm cuồng nhiệt với bóng đá Việt Nam, đỏ rực màu cờ... Ngày ấy đẹp thật
Được chitto sửa chữa / chuyển vào 18:56 ngày 05/07/2007 Hôm nay hắn lắm lời quá lắm nhỉ? Tự nhiên lại lôi những chuyện cũ ra nói lại. Nhưng hắn sẽ lôi chuyện cũ lại đấy, bằng cách thỉnh thoảng lại lục lọi trong đám đồ cũ, cái gì hay thì lại post lại. Các 7XHNers ngày hôm qua đâu rồi nhỉ? Sáng sớm mai hắn sẽ lại đi, 5 ngày liền. Đến sáng thứ tư mới về. Chả hiểu lúc về có ai viết tiếp điều gì vào đây ??? Được chitto sửa chữa / chuyển vào 21:57 ngày 05/07/2007 Ồ, hôm nay hắn sẽ lôi vào đây một bài viết mà hắn rất thích, hắn cực kì thích, trong topic "Anh hùng hào kiệt trốn ở trong này" ngày xưa. Đây là một topic - theo hắn - là giá trị nhất. Bởi nó thể hiện được sự gần gũi, hiểu biết về nhau của những 7XHNers ngày hôm qua. Trong topic này, chúng ta đã viết về nhau, viết về những người bạn, dưới những đại từ nhân xưng chung chung, để rồi mọi người tự đoán về nhau, xem đó là ai. Phải rất hiểu nhau mới có thể viết, và đoán được. Bài viết của Choc nhé, sẽ đánh số, để xem rồi có còn ai vào, và ai nhớ ra ai là ai, ai đã làm gì, ai đã có thể được viết như thế nào.... C1. Cậu nhiệt tình, lạc quan quá mức đến độ đôi khi thấy lo lo. Điều duy nhất cho thấy hắn dường như đang có điều nghĩ ngợi là những cái lắc đầu vô thức. Cậu sống hết mình vì bạn bè. Tuy nhiên, cậu thiếu định hướng... C2 Bị lây thói phân tích tổng hợp phán đoán của một con mọt sách truyện trinh thám, hắn ăn nói lấp lửng khó hiểu. Hắn mới vào 7X, thế mà đã cuỗm ngay được một Miss 7X hẵng còn chân ướt chân ráo nhanh gọn đúng kiểu phim hành động. Của đáng tội, trông "bọn chúng" khá đẹp đôi. C3 Người ta ấn tượng cô, trước bởi mái tóc dài mà bây giờ hiếm thấy ngoài phố, sau là đến đôi mắt đen và rợp. Cô đài các, yểu điệu đúng phong cách tiểu thư với mình hạc vóc mai, khiến người ta phát sốt ruột mong được che chở. Vài Mr 7X đang đau tim mỗi khi gần cô. C1 = Tlb, C2 = X, C3 = Stk, phải không Choc ? Được chitto sửa chữa / chuyển vào 01:04 ngày 12/07/2007 Lão Truongdu, lão có nhớ những ai đây không? Mâu thuẫn xảy ra trong hắn từng giây chứ không tính từng phút nữa. Chưa kịp vui đã ảm đạm, chưa kịp ảm đạm hắn đã tung hê tất cả mọi thứ trong khoái trá với tiếng cười ngạo nghễ (tất nhiên là cười trên Net ); nhưng người ta biết hắn khoan khoái chẳng được lâu... Điều hắn căm thù là lòng thương hại. Người bạn trung thành với hắn là sự cô độc. Kẻ hắn ghét nhất chính là bản thân hắn. Ngừơi luôn ám ảnh và khiến hắn trăn trở chính là con người hắn. Điều bất hạnh, nhưng có khi lại là niềm HP đối với hắn, là hắn cứ lênh đênh, hay được lênh đênh trong cái tự do với nghĩa hạn hẹp với một bến bờ tưởng tượng. Hắn có đôi mắt đẹp, đa tình... nhưng không ướt được, vì hắn online nhiều quá!... Cô hay ốm, mà lại lâu khỏi. Cô yếu đuối về mọi mặt, trừ ngòi bút của cô. Tuy nhiên cô mà buồn thì coi như ngòi bút ấy tắc mực. Cô thừa hưởng ở người cha nét rắn rỏi trên gương mặt, nhưng phía sau đôi mắt ấy là cả một hồ nước chực ứ tràn. Ở bên cô, lúc nào người ta cũng thấy tự cảm thấy mình thật vững chãi, để có thể vỗ về che chở cho bờ vai gầy nhỏ ấy... Gã trông tẩm ngẩm tầm ngầm mà dễ dàng đi rao một loáng bán hết hai sọt chuối. Không hiểu vì chuối của gã hay lời rao của hắn quá củ chuối. Gã lắm ý tưởng, đa phần gây tiếng cười bất ngờ sảng khoái, hơn là khả thi, bởi chúng được diễn đạt thật và tự nhiên như con người gã - không hoa mỹ trau chuốt mà có khi còn thô ráp, hơi tục là khác. Gã vẫn được mọi người yêu mến vì đơn giản, gã đáng yêu kiểu trẻ con! Cẩn thận! Gã lại đang đưa tay vân vê cằm kia kìa!... Em bé nhỏ, có cái đầu và bím tóc như con kiến. Em sôi nổi, nhiệt tình, năng động, yêu ghét rõ ràng, và đầy cá tính. Em khiến người ta đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác bởi khả năng phi thường, lắm lúc đã tưởng như quá tầm so với chiều cao thước rưỡi ấy. Em là hoa của một người , là nguồn vui của một số người , là niềm tin của ta , và là niềm hi vọng của 7X. Trông gã ngồ ngộ. Cái ngoại hình khiến người ta dễ bất giác chống nạnh hất hàm hỏi: "Quê ở đâu đấy?". Gã khôn ngoan, ranh mãnh nhưng hay vờ vịt. Hắn chịu chơi nhưng cũng chịu khó. Người ta thường khó đoán hắn đương nghĩ gì trong đầu. Tính gã cũng lạ lắm! Hắn có thể hùng hổ nóng nảy như một tay giang hồ tứ chiếng, lại cũng có khi hiền hoà lặng lẽ xoa dịu một xáo trộn bằng sự im lặng cảm thông. Lạ thật, bên hắn, người ta thấy an toàn.
Được chitto sửa chữa / chuyển vào 19:40 ngày 17/07/2007
Những việc làm cần đánh động với thành viên Du lịch
Năm mới 2007 trên đỉnh Fanxipan, đỉnh núi cao nhất Việt Nam, nóc nhà Đông Dương
Nhìn kĩ hơn một chút, và chúng tôi thấy gì? Chữ F quá quen thuộc với box Du lịch.......
Hơn nữa, nó còn xuất hiện trên cả 3 mặt của chóp đá, chứ không phải chỉ trên mặt này.
Có lẽ không cần bàn luận gì, chắc những người có ý thức đều hiểu tôi muốn nói gì.
Cũng xin nói rõ là tôi không nhằm mục đích đến cụ thể một ai, một nhóm hay đoàn nào, mà muốn nói đến tình trạng chung trong du lịch, mà chúng ta, những thành viên của box, nên nhớ trước tiên.
"Không lấy đi cái gì, ngoại trừ những bức ảnh Không để lại gì, ngoại trừ những dấu chân"
Xin hãy nhớ điều đó.
Không thích và không đồng tình là chưa đủ bạn ạ. Mà phải ngăn chặn nó nữa. Có thể nhìn thấy rõ rằng, việc khắc lên tấm đá granit không phải dễ, và vì thế, để khắc được sâu dòng chữ, hẳn phải dùng không ít thời gian. Hơn thế nữa, dòng ấy còn được khắc ở cả 3 mặt của chóp đá. Điều ấy chứng tỏ nó không hề được nhắc nhở ngăn chặn, mà ắt còn phải có sự đồng tình của nhiều người. Nếu một người có hành động vô ý, như vứt rác, bẻ hoa, bẻ cây,..., trong một lúc hứng khởi, vô ý, thì cũng là chuyện nhỏ, có thể lưu ý nhắc nhở nhau là được. Hoặc chuyện chặt cây làm gậy khi leo Fan, đốt củi cây rừng.... là chuyện tất nhiên. Một mảnh rác vứt ra, có thể người đi sau sẽ nhặt được hộ cho bạn, một cây trúc bị chặt, mùa sau có thể mọc ra cây mới. Một tấm biển của TBG gắn bằng ximăng có thể dỡ ra, nhưng một vết khắc sẽ là một vết sẹo, mà không, những 3 vết sẹo lớn không thể xóa được. Những việc làm - không phải vô ý thức, mà là có ý thức, có ý định hẳn hoi, và quyết định, quyết tâm làm - như thế, thì cần phải đánh động mọi người. Không thích, không đồng tình, mạnh hơn nữa là nhắc nhở trước thôi chưa đủ, còn cần ngăn chặn, lên án, để cho rất nhiều những người khác nữa.
Chuyện cái hình đại diện của Hiepsi1975 tôi cũng đã nói rồi, nhưng nhân đây cũng nên nói lại. Hành động của người trong ảnh không phải là điều gì xấu, đó là phút vui sướng của người ta, không ai cấm và không ai phản đối gì được. Chỉ có người lấy bức ảnh đó đi khắp nơi, lấy làm đại diện cho mình thì mới là kém văn hóa mà thôi. Và một lần nữa, thành viên này lại thể hiện cái kém đó trong topic này. Nếu đi Du lịch mà khư khư giữ lấy ý của mình, không biết tôn trọng những qui định, qui tắc, tập quán ở các nơi mình đến, thì cũng là một điều đáng đánh động. Không khác gì "Bé_crys" cách đây không lâu.
Yeap. Vấn đề sinh thái, tốt nhất là đừng Ma nào (kể cả Mavien) vào trong rừng nữa, thì sẽ hoàn toàn đảm bảo không có chuyện gì hết. (Cũng giống như muốn không có tranh cãi, thì tốt nhất là không bao giờ nói gì hết). Thế là chấm hết !!! Khỏi có gì mà nói. Còn đã có người đi du lịch vào, mà bảo giữ nguyên vẹn sinh thái 100% ??? Đã có người du lịch leo núi, thì việc mất mấy cây tre làm gậy, một số cây gỗ đốt sưởi là chuyện bắt buộc, và phải chấp nhận. Cơ quan quản lý cũng đã phải tính đến hết điều đó rồi. Bạn có thể sử dụng một phần rất nhỏ tài nguyên của rừng để đảm bảo mạng sống và sức khỏe của bạn khi đi trong rừng, nhưng không được sử dụng chỉ vì thích làm thế. Việc đốt lửa trong rừng cũng phải có những qui định rất nghiêm ngặt. Chính vì vậy, trong qui định của Ban quản lý rừng Hoàng Liên có ghi rất rõ: "Mọi đoàn du lịch leo núi bắt buộc phải có người hướng dẫn của ban quản lý rừng đi cùng". Người này không chỉ có vai trò dẫn đường, mà còn để nhắc nhở, ngăn chặn những hành vi không đúng, khắc phục những hậu quả để lại khi người du lịch vô ý (hoặc cố ý) phạm phải. Trong những khoảnh rừng đã được tính toán cho phép, sẽ được đốt lửa, được chặt tre. Những gì thu lại được từ việc có người tham gia du lịch, tìm hiểu, khám phá, hiểu biết về rừng sẽ là lớn hơn phần mất đi đó. Tất cả đều được nằm trong tính toán rồi. Nếu thiệt nhiều hơn lợi, bạn sẽ không được vào rừng như một số nơi cấm cả khách du lịch. Một khi bạn đã được phép du lịch vào rừng, có người dẫn đường, thì bạn đã phải tuân thủ theo qui định sao cho sự mất mát của rừng là nằm trong giới hạn cho phép. Vứt rác ra rừng là phạm lỗi, nhưng lỗi ấy có thể dễ dàng nhắc nhở và khắc phục, để lần sau không làm thế nữa. Chỉ sợ có những người du lịch đã được nhắc nhưng bỏ ngoài tai. Cái gì còn sửa được thì còn có thể tha thứ. Tự nhiên nhớ đến đỉnh tháp Eiffen ở Paris. Dân tình lên đó nhiều quá, mỗi ngày đến cả chục nghìn người, xếp hàng ít nhất nửa giờ mới đến được chỗ mua vé để lên tháp, và trong số đó cũng rất nhiều người có mong muốn được để lại điều gì đó. Vì thế người ta đã để một tấm sắt lớn, để cho ai thích viết, khắc gì lên đó thì khắc. Chừng nào kín hết chỗ rồi thì người ta sẽ quét lên 1 lớp sơn rất mau khô, để sau đó những người khác lại có thể tiếp tục viết. Cứ như vậy trong rất nhiều năm rồi. Kể ra đó cũng là một cách hay, ai cũng cảm thấy thoải mái.
Nhớ hồi trước, có lần nói với Tigerlily: Chitto sẽ vào đây, ít nhất mỗi ba tháng một lần, để viết một điều gì đó, trong topic của mình, topic Tưởng nhớ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn]
Giờ thì nó nằm yên bên 5năm rồi. Không thể lấy lên được nữa. Cũng bởi lời nói ấy không thực hiện được, đã không thực hiện. Một chút ân hận.
Lần tìm một vài link cũ, bỗng thấy trang này. Chủ nhân của nó thì chắc là nhớ, nhưng không biết những người có tên trong đó, giờ ở đâu?
Thốt nhiên thấy mình dài dại Và cả cái này nữa http://www.ptthlamson.net/forums/archive/index.php/t-134.html Bốn năm trước, đã có lúc box Nhạc Trịnh dừng chân nơi đó. Giờ thì ai có nhớ. Bác dong233 đâu rồi nhỉ? Người anh trong box. Chết thật, lại viết nhầm tên bác Dong533. Gửi các bác xem tấm ảnh thác Bản Giốc mà Chitto vừa đi về ngày hôm qua. Thác nước trong miền Tây Nguyên chắc nhiều, nhưng đẹp như Bản Giốc thì cũng hiếm có....
Gửi tất cả các thành viên 7X Hà Nội, mới cũng như cũ.
7XHN thành lập đến nay đã 4 năm, với số lượng thành viên đăng ký online là hơn 1 nghìn, số người đã từng tham gia các hoạt động cũng không ít hơn con số 2 trăm, số người đã từng tích cực với box cũng đến 1 trăm, đã từng có đầy đủ những thành viên chịu trách nhiệm như Hội trưởng, Hội phó, các trưởng ban,? với rất nhiều các hoạt động mạnh.
Tuy vậy, theo xu thế chung tất yếu, 7XHN đã từng cực thịnh thì cũng đến lúc thoái trào. Những hoạt động đã thực sự tắt dần sau cuộc nhậu tất niên tháng 12 / 2004. Các lớp thành viên đã từng tích cực tham gia hoạt động không còn thời gian dành cho box nữa, các hoạt động: Bóng đá, Café, xem phim, dancing, dã ngoại?, với tinh thần tập thể 7XHN đã thực sự không còn. (Có chăng hiện nay là phong trào đi ăn cưới).
Chính vì vậy, một năm nay, box rơi vào trạng thái lạnh lẽo, vô chủ. Nhiều thành viên mới vào từng nghe, hoặc hình dung một 7XHN hoành tráng trước kia có thể rất thất vọng khi không còn hoạt động nào được tiến hành.
Vì vậy, tôi viết topic này, để ngỏ lời với các thành viên mới vào : Nếu các bạn thực sự có mong muốn trở thành một tập thể hoạt động nhiệt tình, sôi nổi, mong các bạn hãy tự lực tập hợp lại, tự đứng ra kêu gọi các hoạt động. Các bạn có thể tạo dựng một sân chơi mới, một 7XHN với không khí mới.
Những thành viên đã từng sống hết mình với 7XHN trong 3 năm qua luôn ủng hộ các bạn, nhưng cũng không thể giúp được điều gì nhiều hơn nữa. Nếu các bạn thể hiện được mình, 7XHN sẽ hoàn toàn thuộc về các bạn !!!
Câu "ăn tết *****" vẫn còn là cách gọi ngày 2/9 của đồng bào các dân tộc Tây Bắc. Chuyến đi thật tuyệt vời, không phải chỉ vì cảnh đẹp, thời tiết đẹp, mà còn vì không khí lễ hội khắp nơi vùng Tây Bắc.
Hành trình: khoảng 1000 km, 4 ngày, 4 xe, 8 người.
Ngày 1 (1/9): Hà Nội - Sơn La Hà Nội - Hòa Bình - Mộc Châu (gặp hội của cả vạn người Mông, Thái, Lào,...) - Sơn La. Trên đường gặp nhiều con thác rất đẹp. Một số chỗ đường bị lở, sụt. Quyết định không rẽ vào lòng hồ. Gặp đoàn bác Cao Sơn, tối đi tắm suối khoáng ấm (có mỗi 3 người xuống)
Ngày 2 (2/9): Sơn La - Điện Biên Sơn La - Thuận Châu - đèo Pha Đin (32km) - Tuần Giáo - đèo Tăng Quái - Điện Biên. Chiều qua hầm De Cartes, đồi A1,...., đi tấm suối khoáng nóng AVu.
Ngày 3 (3/9) Điện Biên - Bắc Yên Lên đồi D1, tượng đài Chiến thắng (có nguy cơ sụp) - đi lối tắt vào Mường Phăng, hầm chỉ huy chiến dịch, (mà người dân gọi là hầm cụ Giáp hoặc hầm Đại tướng) - vượt đèo Tăng Quái về Tuần Giáo. Dự tính đi đường 279 về Than Uyên để gặp đoàn bác CS ở Văn Chấn, nhưng con đường đó tuy có trên bản đồ thực ra lại chưa làm. Đành qua Pha Đin về Sơn La. Đi tối đến ngã ba Cò Nòi. Qua đèo Tạ Khoa trong bóng tối mịt mù, qua sông Đà - thị trấn Bắc Yên lúc 9.30
Ngày 4 (4/9) Bắc Yên - Hà Nội Định vượt sang Trạm Tấu, nhưng đường mới làm đến Hang Chú, nên đi đến bản Tà Xùa phải quay lại - Phù Yên - đèo Thu Cúc - Thanh Sơn - tắm suối khoáng nóng - Hà Nội. Những bức ảnh tiêu biểu, tổng hợp của chuyến đi Ngày hội ở Mộc Châu. Ở đây vào tối 1/9 có chợ tình của người Mông, nơi con trai tỏ tình và con gái được quyền chọn lựa. Sang tối 2/9 sẽ là của người Thái. Gặp cả vạn người ở thị trấn, với các sắc màu khác nhau.
Dòng thác Cầu Vồng trên đường đi Và một đêm sinh nhật đáng nhớ của anh chàng này
Trên đỉnh đèo Pha Đin
Hầm De Cartes Và hố bộc phá trên đồi A1
Đêm pháo hoa rực rỡ. Hàng vạn người khắp tỉnh Điện Biên và cả Sơn La đổ về đây xem ca nhạc và pháo hoa. Có lẽ họ vui mừng hơn rất nhiều những người Hà Nội vẫn xem pháo hoa hàng năm. Tiếng hò reo ầm ĩ.
Trong cánh rừng Mường Phăng. Người dân ở đây quý cụ Giáp hơn *****.
Hướng đến Thiên đường
Buổi sáng ở Sơn La có được xem Diễu binh một lúc rồi mới chạy Điện Biên. Không biết vụ ngáp nghiếc thế nào. Mình nhìn thấy cụ Giáp đứng đó, nhưng khi ông Nguyễn Khoa Điềm giới thiệu đại biểu thì không thấy tên cụ Giáp, mà chỉ các ông đương chức đương quyền, và 3 ông cựu thôi, thấy buồn vô hạn. Những lần như thế này mà người ta vẫn còn phải xét đến chức vị nhau vậy thì thật đau cho lòng người Việt. Chiều hôm đó lên đến Điện Biên, sáng hôm sau Mường Phăng vào hầm Chỉ huy là nơi cụ Giáp và cụ Thái đã ở, đã chiến đấu 50 năm trước. Đẹp, và thích lắm. Bọn trẻ lúc nào cũng "cụ Giáp, cụ Giáp" Cái tượng đài chiến thắng hoành tráng thì bỏ hoang và chờ sập, những thứ rất to được dựng nên rồi cũng có thể đổ sụp ngay. Chỉ có lòng người là không thể đổ được. Vậy đấy. Cotdien yên tâm. Còn nhiều ảnh đẹp lắm, và sẽ đưa lên. Có thể nói, chuyến đi này, ngoài niềm vui vì đi du lịch, đến những vùng núi Tây Bắc mà đa số mọi người thành phố chỉ nghe trong sử sách, lái bằng chính chiếc xe của mình - chứ không phải ngồi otô hay máy bay - thì còn có một phần Tự Hào nữa. Vì rằng lần này là 60 năm Quốc Khánh. Trong khi mọi người hầu hết đi đến những địa danh du lịch nổi tiếng, Huế, Đà Nẵng, Sapa, Hạ Long, với những phương tiện đang sẵn sàng chờ đón, thì đoàn lại ngược Tây Bắc, đến với những con đèo lịch sử, địa danh lịch sử. Trong cùng đợt này, riêng trong box cũng có đòan đi lên Lai Châu - Bình Lư - Mù Căng Chải của BCS, đoàn khủng bố hơn là Apachải của bác Dugia. (Không biết đoàn Apachải đến được đâu rồi???), nhưng đoàn này lại được hưởng ngày hội các dân tộc ở Mộc Châu, đêm bắn pháo hoa ở Điện Biên, tràn đầy không khí lễ hội vùng cao. Có cảm giác rằng người các dân tộc vùng cao đón ngày này trang trọng, náo nức, vui sướng hơn hẳn người dưới xuôi, dù rằng không hòanh tráng, phô trương như dưới xuôi. Người ta vui vẻ và sung sướng thật sự, hớn hở, tíu tít hồn nhiên như cuộc sống của họ vậy. Các sắc màu xanh đỏ, rực rỡ khắp nơi mà không cần ai "phát động", "yêu cầu", "đề nghị". Đến thị trấn nào cũng có thể thấy điều đó..... Mấy cái ảnh trang đầu là những hình ảnh tiêu biểu thôi. Còn nhiều ảnh đẹp. Chuyến đi thế này mà không có ảnh thì thật là phí riệu !!! Buổi sáng, dông thẳng Hòa Bình, vèo cái qua Hòa Bình, mà quên mất không vào chụp cái đập thủy điện cái. Cũng chả sao, chừng nào mùa xả lũ lớn nhất lên xem cũng được. Đến cái dốc núi trắng phớ này. Một thời gian nữa, mưa gió, rồi cây mọc, có lẽ nó cũng sẽ không còn trắng như thế này.