Thứ Năm, 10 tháng 1, 2008

Tây Nguyên - Đường mòn Hồ Chí Minh (27/12/07 - 3/1/08)

 Topic gốc: https://www.phuot.vn/threads/tay-nguyen-duong-mon-ho-chi-minh.1197/


F19_BCS hoàn thành một cung đường Tây Nguyên lần thứ hai.

Khác với lần trước đi theo đường 14, qua các thành thị Pleiku, Kontum, lần này đoàn chạy theo đường 14C, đây mới thực là Đại ngàn Trường Sơn, xuyên qua những cánh rừng và vùng đất đỏ bazan.


Tổng thời gian: 7 ngày 7 đêm, từ tối 27/12/07 đến tối 3/1/08


Hành trình:

Xe khách 700km : Hà Nội - Đà Nẵng (1 đêm)

Xe máy 1450 km : Đà Nẵng - Quy Nhơn (6 ngày 5 đêm)

Tàu hỏa 1000km : Quy Nhơn - Hà Nội (1 đêm 1 ngày)




Gửi các bác vài cái ảnh dọc cung đường phượt. Mấy cái này cũng post bên TTVN, còn đây là upload lên photobucket.


Xe khách đến gần chân hầm xuyên đèo Hải Vân, thì có một cảnh tượng rất lạ: Một đám mây trắng lơ lửng dưới chân đồi. Lúc đầu đinh ninh đó là mây mù, sương mù buổi sớm.




Sau mới biết đó là khói do một xưởng sản xuất đốt cái gì ấy phun ra, buổi sớm trời lạnh, nó không bay lên được mà cứ là là chân núi thành tấm màn dày.


Đường 14, sau cơn mưa. Con nghẽo "gánh nạn cả đoàn" đang được dong đi.




Suối và cây bên đường đèo



Thác nước bên đường




Trên đèo Lò Xo. Nơi đây bên đường có nhiều nấm mộ những người xấu số đã tử nạn trên con đèo này. Nay đường đã làm tốt hơn nhiều, nhưng không vì thế mà tai nạn ít đi, vì dường như đường càng đẹp thì người ta phóng càng nhanh và càng bất cẩn hơn.


Đoạn dừng chân chụp ảnh trên đèo, xe phóng qua từ trên xuống tốc độ rất lớn.



Thị trấn Pleikần (Ngọc Hồi) nằm ở ngã tư đường.

- Phía bắc là đường 14 (E) từ Khâm Đức xuống.


- Đường 14 quành sang phía đông là Đắk Tô, là cung đường mà các đoàn Tây nguyên vẫn chạy, đi Kon Tum. Đường này to đùng, đường tốt, chạy băng băng.


- Phía Tây là đường đến ngã ba Đông Dương, đi cửa khẩu Bờ Y với Lào, cách 18km.


- Phía Nam là đường 14C xuyên rừng, đường mòn HCM, là mục đích chính của chuyến đi lần này.


Buổi chiều Pleikần.



Cửa khẩu Bờ Y gần ngã ba Đông Dương.

Từ ngã ba Đông Dương, con đường rẽ phải sang cửa khẩu Bờ Y nối với Lào. Bên trái sang Campuchia, chưa có cửa khẩu.


Dò hỏi về cột mốc ngã ba Biên giới như ở Apachải thì được biết đường biên giới khu vực với Campuchia vẫn chưa cắm mốc. Do đó cột mốc biên giới chưa được phân định.



Con đường thẳng đến ngã ba Đông Dương buổi sáng sớm. Ngã tư xa xa, rẽ trái là đường 14C đang chờ



Triền đồi núi quanh Plei Kần, với những cánh rừng cao su



Tây Nguyên là đây



Rừng Chư Mom Ray



Nguyên là ở nhà xem bản đồ đường bộ, thì thấy trên cung đường 14C này có 3 chỗ ghi "Biên phòng", trong đó đặc biệt Biên phòng 729 được đánh dấu rõ ràng là chắn ngang đường !!!, lại có những thông tin khác nhau, đặc biệt là buổi tối ở PleiKần có liên lạc với các đồng chí kiểm lâm rừng Chư Mom Ray, thì họ nói ngay là đi vào đường này sẽ bị Biên phòng đuổi ngay. Bởi thế ngày hôm sau, bọn tớ chuẩn bị tinh thần là trường hợp xấu nhất có thể phải quay ra Sa Thầy rồi về đường 14.


Sau khi vào rừng Chư Mom Ray rồi, qua trạm kiểm lâm cửa rừng, thông tin nơi đây chưa có là bao, chúng tớ vào đến trạm thứ hai giữa rừng, thì được biết ngay trong khuôn viên rừng có Đồn biên phòng 705, là đồn đầu tiên của cung đường 14C, và phải vào trình diện. Đồng thời anh kiểm lâm thông báo ngay cho biết : Đây là khu vực biên giới, nghiêm cấm mọi hành vi quay phim chụp ảnh, ai vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm !!!


Đây, cái đồn 705 ấy đây



Qua đồn 705 là trạm kiểm lâm Moray ngoài cửa rừng Chư Mom Ray. Từ đây 45km đường nhỏ và xấu nữa thì về đến Sa Thầy. Nhưng không theo đường đó mà tiếp tục 14C.


Một ngôi nhà rông mái lợp... tôn bên đường, cạnh doanh trại quân đội, xã Moray.



Bà cụ người Gia Rai ở Moray



Một vật đặc biệt của người Gia Rai.



Thoạt trông thì cũng chỉ nghĩ đó là một khúc cây bình thường để ngoài vườn.

Nhưng sau mới biết đó là cái... quan tài để dành sẵn cho người già. Người Gia Rai khoét vào trong khúc cây đó, khi có người qua đời, sẽ khéo léo để di thể vào trong.


Lúc bình thường thế này, phần khoét rỗng quay xuống dưới nên không nhìn thấy, cứ tưởng là khúc cây bình thường mà thôi.


Hè, nhà Black kể lể hết rồi. Vài cái ảnh vậy.


Đường đất đỏ xuyên rừng



Nhiều chỗ đường mới mở còn nguyên gốc cây lăn lóc bên đường. Khu này rừng vẫn còn rậm lắm.



Cây nêu trước nhà, Bob chụp



Lội suối



Suối cũng sâu phết



Đường rừng Trường Sơn, đường đất đỏ





Rời trạm 709, con đường còn xuyên qua mấy con suối nữa. TCC mặt mũi đỏ bừng vì chén rượu, thế quái nào lao xuống suối, bị nước vào dầu. Oạch.


Đồn 711 khá to, với các anh biên phòng trông phong độ thể thao lắm, chơi bóng chuyền đầy sân. Nhà Bob lén lôi máy ảnh ra chụp, thấy từ xa các đồng chí quay lại hỏi nhau "chụp ảnh à, chụp ảnh à ?", thị liền dấu vội máy ảnh đi.


Xin được ít dầu ô tô cho tạm vào xe máy. Khai báo với đồn khá nhanh chóng. Trưởng đồn hí hoáy viết thông tin cả bọn vào trong một tờ giấy mà trên đó có in "Điện mật đi". Không hiểu có phải gửi điện thực đến các trạm dọc đường không? Nếu thế thật thì không biết là may hay không may.


Theo đúng lộ trình, đường 14C sẽ đi qua thủy điện Sê san 3 bằng đập tràn. Nhưng các anh nói là sau 12h trưa thủy điện sẽ xả lũ., đập tràn nước ngập ngang ngực, không xe nào đi được. Có một con đường khác xa thêm 10km nữa, nhưng nằm trong rừng, sẽ đến được cầu Sê san 4. Các anh cẩn thận chỉ dẫn cặn kẽ lối đi.


Thế là đoàn tiếp tục, khi trời dần chiều tối. Con đường càng đi càng nhỏ lại, và tối mù. Cây rừng hai bên càng rậm, không phải đường chính nên lổn nhổn toàn đá, và mặt đường bị nước cuốn trôi hết đất, còn toàn đá hộc. Thỉnh thoảng những cành cây lại vươn ra quét ngang mặt.


Và qua một con suối nhỏ nhưng toàn đá to, và trời tối, tớ ngã oạch. Ướt một số thứ trên người....



Rồi cũng đến Chư Ty (Đức Cơ). Cả thị trấn chỉ có 2 nhà nghỉ, một thì hôm đó làm đám cưới nên mệt ko muốn dọn phòng, một thì hôm sau đám cưới, may mà vẫn còn chỗ...


Buổi sáng Chư Ty



trong rừng cao su



Phương tiện đi lại trong rừng cao su



Xe nhà Bob




Từ Chư Ty ra cửa khẩu Lệ Thanh khoảng 20km, đường rất tốt. Hai bên là rừng cao su, rồi những cánh đồng bằng phẳng.


Đường ra cửa khẩu Lệ Thanh.



Loắng ngoắng trước cửa khẩu Lệ Thanh mới khánh thành (nhưng chưa sử dụng).

Đằng sau cửa khẩu vẫn là khu đất trống, và con đường sang Campuchia vẫn chỉ là đường đất, với một cái barie bằng tre chắn giữa đường, một chốt kiểm tra với 2 anh biên phòng.



Rừng cao su tiếp



Những con nghẽo già



Trời xanh trên tán lá cao su



Đường đi



Lại nối đường rừng cao su



Ảnh nhà Bob chụp nhá. Mãi không post thì thôi lấy cắp vậy nhá


Con đường ngập cát






Bản Đôn



Buôn Ma Thuột.



(lâu không lục lại, ngại thế)


Đường từ Buôn Ma Thuột đi thác Drây Nưr, Drây Sáp



Đường đi tiếp tục, với những đám hoa lau.



Từ xa đã bắt đầu nghe tiếng thác nước chảy. Cụm thác nổi tiếng sắp đến rồi.


Trước khi đến, cả lũ chỉ lo thác mùa khô không có nước. Nhưng thật là lo bò trắng răng. Dòng Sêrêpok luôn luôn tràn đầy nước, dòng thác dần hiện ra, hùng vĩ tuyệt vời.




Thác Dray Nưr - thác Vợ - bề ngang 140m, chiều cao hơn 10m, đổ ầm ầm ngày đêm không bao giờ ngưng nghỉ. Những làn hơi nước tỏa rất xa...


(hic, lâu lâu rồi đâm ra chả biết viết gì hết)



Bên thác Vợ



Thác Con (nằm giữa thác Vợ và thác Chồng)



Thác Chồng Dray Sáp, còn gọi là thác Khói.

Thác này đẹp thật, tuyệt vời luôn. Mỗi tội lúc đến ánh sáng đúng giữa trưa, máy lởm, góc hẹp, nên xấu ỉn.



Dray Sáp là cả một cụm gồm nhiều thác, uốn lượn quanh cả một triền đá. Chỗ tập trung nhất gồm 2 dòng chính và 2 dòng nhỏ. Nhưng bên trái nó, trải dài trên hơn trăm mét nữa có đến 3 - 4 dòng thác khác cũng chảy ầm ầm.


Sau này thủy điện Sesan mà làm xong (phía trên thượng nguồn), lúc đóng cửa đập thì chắc không có nước chảy thế này, lại chỉ mùa xả lũ mới có nước. Mà mùa xả lũ thì nước sẽ rất khủng.




Hai km phía trên thác Dray Sap, Dray Nưr là thác Gia Long, cùng có chung một dòng nước sông Sêrêpôk. Thác Gia Long không rộng như hai thác dưới, nhưng cũng rất ấn tượng



Một nửa đoàn trên thác Gia Long



Cội cây già bên thác Gia Long





Thoắt cái mà cũng đã mười tháng rồi.


Không biết khi nào mới có thể lại đi được những cung đường thế nữa. Ôi Tây Nguyên, ôi những cung đường dài dặc, qua rừng, qua suối, qua sông, qua đèo, qua những triền cát, qua những sườn đồi...


Đón Giao thừa trong đêm dưới chân đèo, đón bão nơi hải đăng, đón bình minh giữa rừng cao su bạt ngàn.


Mỗi chuyến đi đều có những điều rất riêng, riêng đến nỗi không thể nào nhớ hết. Và không thể nào viết hết.


Bớ bác Black và các bác,


Em có nghe bác Black đề cập đến "bùa ngải" khi đi 14C (giấy phép để thông quan); em đang tính đi cung 14C trong Tết này. Bác Black và các bác chỉ bảo em về vụ "bùa ngải" với (nó là cái gì, làm thế nào để có, ....)


Em cám ơn các bác.


Hồi bọn tớ đi thì có nhờ một bác làm Du lịch lấy một giấy giới thiệu là đoàn đi khảo sát du lịch khu vực đường mòn HCM. Giấy giới thiệu của một công ty chi nhánh của một công ty nhà nước.


Nói chung chỉ cần có dấu đỏ có vẻ đáng tin cậy, địa chỉ điện thoại rõ ràng là có thể ok rồi. Nhớ trong phần giấy giới thiệu có danh sách tên cụ thể những người trong đoàn cho chắc ăn.


Và tất cả phải có giấy tờ tùy thân đầy đủ, giấy tờ xe máy đầy đủ. Vào những khu vực này không nên thiếu sót gì hết.


Bác Chitto có thể cho em xin số đện thoại được k ạ? E muốn hỏi thêm bác 1 số thông tin về chuyến đi và về cung đường 14C. Bọn e cũng đang có kế hoạch chạy cung đường này đợ 30-4 tới. Thanks!!!


Bạn cứ hỏi trực tiếp trên này đi. Mọi người đều có thể trả lời cho bạn chứ không phải chỉ tôi. Nhiều điều mọi người biết mà tôi không biết.


À, có thông tin (đáng tin cậy) rằng cung đường này giờ cấm rồi, vì vụ khai thác bauxide mà.



Hình như nhóm của bạn Chitto cũng chỉ có giấy giới thiệu của Cơ quan mà vẫn có thể đi được cung 14C này (dù chưa hết). Mình post cái lịch trình bọn mình định chạy cuối tháng 4 này, các bạn góp ý hộ mình nhé (những đoạn nào có thể đi được :D)


Đối chiếu với lịch trình F19 chạy (có bản đồ trang 1) thì trùng khít rồi.


Vấn đề là vào thời điểm đó (cuối 2007 - đầu 2008) thì chỉ cần giấy giới thiệu của 1 công ty nhà nước là đi khảo sát du lịch là cũng có thể qua hết được các cửa ải. Lưu ý rằng trước khi "lao vào" thì cũng nhận được nhiều thông tin từ dân là : khó đi lắm, không đi được đâu..., nhưng cuối cùng vẫn đi được (nhờ sự quyết tâm của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai).


Tuy vậy, đến thời điểm này, nghe nói rằng vì vụ bauxide ở Tây Nguyên, nên an ninh xiết chặt hơn rất nhiều, không đơn giản như cách đây hơn 1 năm nữa, cho nên không ai có thể dám chắc điều gì.


Bác Mì thì đi vào khu vực này gần đây, thông tin rõ ràng cập nhật hơn, và đáng quan tâm hơn. Nếu quyết tâm, thì tính phương án dự trù, nếu không thể đi được (sau khi đã biết chắc chắn chứ không phải là nghe ai nói lại) thì phải tính đường khác bù đắp cung đường.


Bây giờ ngồi đây, không ai dám chắc điều gì cả.




Đường 14C giờ đã tốt rồi, ô tô đi ngon rồi, chỉ cần giấy tờ tùy thân đầy đủ là có thể chạy dọc biên giới. Đó là thông tin từ nhiều người ở Buôn Ma Thuột nói.

Vậy là cung đường trước kia mình chạy với bao khó khăn vất vả, thì nay đã ngon rồi. Cái thông tin đường 14C bị hạn chế do các dự án baucide cũng không chính xác lắm. Có thể đoạn dưới - xuyên qua tỉnh Đăk Nông thì có hạn chế, chứ đoạn trên từ Pleikan đến Buôn Ma Thuột thì không vấn đề gì.

Sau này có khi nào quay lại vùng này, chắc phải cố đi 1 chuyến.

Còn ngã ba biên giới, lại một lần lỗi hẹn.

Chà, sao cái đồn này nó to và hoành tráng thế nhỉ ?

Lần đấy bị túm trong đêm, cũng lại thả trong đêm, lúc đi thì theo xe đồng chí biên phòng mặc thường phục, lúc ra thì các anh ấy trỏ đường khác, bảo cứ đi thế nọ, thế kia, gặp cái nọ cái kia thì rẽ trái rẽ phải..., cho nên không rõ được khu vực cái đồn ấy thế nào. Tuy nhiên chắc chắn là nhỏ bé xinh xắn và tồi tàn hơn thế này. Còn nhớ đứng từ trong phòng trực ban có thể nhòm qua cửa ra thẳng sau khu bếp (mà các anh í mời ở lại uống rượu ở đó).

Vẫn nhớ anh chàng đồn trưởng đẹp trai mặt buồn thiu khi nhìn đội hình "đẹp như mơ 5 nam 5 nữ 5 xe" của bọn tớ !

Hay là đồn được xây lại mới rồi ?

Không biết bạn Lonely_Rebel đi đường 14C thế nào rồi. Chờ thông tin của bạn để topic này lại được "sống lại" một lần nữa.

Sống lại trong kỉ niệm của những người đã đi cung đường năm ấy. 14C vẫn còn đó, chỉ có người là thay đổi quá nhiều rồi thôi.

Bài này hay quá, hiểu được nhiều vấn đề. Nhớ hồi năm 2012 em đi Tây trường sơn cũng bị các anh công an xã Trường sơn hỏi. Bực mình em dọa mấy câu thì đồng chí ấy im luôn, giờ thì mình cũng thông cảm tất cả vì an ninh quốc gia nên họ phải làm vậy.

Nếu đúng là Công an xã thì có thể "im luôn" chứ gặp Biên phòng thì người phải im sẽ không phải là các anh biên phòng. Tại khu vực biên giới thì Biên phòng có trách nhiệm cũng như quyền hạn lớn nhất, chính quyền xã cũng phải chịu ở dưới.

Có người lôi lại topic này lại thấy bồi hồi. Chuyến đi này cùng thời với khi Phuot.vn ra đời, cũng đã sắp tròn 7 năm rồi. Trong 7 năm đó chắc chắn cung đường này đã có nhiều thay đổi, và chắc cũng đã có nhiều người đi lại những nơi này. Có điều ngay cả cho mình đi lại, thì cảm xúc cũng sẽ rất khác, rất khác ngày trước.

Trong sô 10 người đồng hành, 8 người vẫn gặp nhau; còn người bạn miền Nam thì không liên lạc lâu lắm rồi, trong đó có người chủ động cắt liên lạc...

Đường thì tìm cách nối với nhau, nhưng người thì không phải lúc nào cũng vậy.


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2008

Ngày đầu năm 2008

Một ngày đầu năm đáng nhớ, khi hắn đangở nửa sau một chuyến hành trình từ năm cũ sang năm mới.

Khi còn mười phút nữa là đến thời khắc chuyển sang năm 2008, mười người bọn chúng đến một vườn hoa ở ngã ba chân đèo Pren, trong một khoảng không lạnh buốt thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi ánh đèn những chuyến xe đêm lao vút qua. Dừng xe lại, cả lũ có một chai rượu của "Thái tử" mang từ SG, mấy miếng chocolate. Và đặc biệt là năm mẩu thịt lợn rừng sấy mà bọn chúng được tặng tại trạm biên phòng 731 ngày hôm trước. Túi cồn khô còn lại được đốt ngay trên cỏ để sưởi những bàn tay lạnh cóng. Chia nhau miếng chocolate, gặm và cười, hỏi và trả lời. Chai rượu được rót ra, những mẩu thịt bằng ngón tay được nướng trên ngọn lửa cồn cho nóng, chưa kịp tỏa mùi thơm thì đã được xé ra từng chút, nhấm nháp khen ngon.

Qua 12 giờ đêm, đã sang năm 2008.

Thốt nhiên hắn bỗng nhớ tới đêm Giao thừa 5 năm trước, cũng lạnh lắm, hội 7XHN cũng gặm chocolate, uống champagne dưới pháo hoa; nay hắn đang ở một nơi cách cả nghìn cây số, cũng là những người bạn, nhưng trong một chuyến đi dài, khá dài...

Khi ngọn lửa lụi tắt, bọn chúng lại lên xe, tiến đến thành phố Hoa. Khi chúng đến, thành phố đã đi ngủ, chỉ còn những ngọn đèn đường vàng lặng lẽ bên những hàng cây lặng ngắt. Cái cảm giác ở thành phố này lúc nào cũng thế, là lạ, quen quen, đẹp và lạnh, duyên và man mác.

Buổi sáng ngày đầu năm, hắn lấy xe lượn vòng quanh hồ nước, nơi những cây anh đào đang ra hoa hồng rạng rỡ, với một màu nắng đang lên nhàn nhạt hiu hiu. Nước hồ không trong và gợn sóng, cỏ không non và uốn mình, thành phố đang dần nhộn nhịp, đông đúc, trên những triền đồi dòng xe đều đặn. Hắn đi sửa xe, lượn thêm một vòng qua những góc phố bình thường, bình thường như nhiều thành phố khác, chả có dáng vẻ gì cao nguyên. Nhưng chỉ sau một góc phố, là con dốc và rặng hoa lại nhắc hắn nhớ nơi hắn đang đi qua.



Sau bữa sáng và ly trà gừng mật ong, bọn chúng chia tay hai người bạn SG, rồi nhằm thẳng hướng con đường mới mở nối Hoa và Biển. Con đường vòng vèo qua những dãy đồi núi trập trùng thông. Gió rét buốt, lạnh thấu xương. Từ trên núi cao, con đường vòng qua những con dốc, ngày càng mờ hơn vì sương. Bọn chúng dừng lại tại một căn nhà gỗ bên đường, tranh nhau chui vào bếp, nơi lò lửa bập bùng đun một nồi cất rượu rất lớn. Và thật buồn cười khi cả lũ tranh giành nhau những miếng cháy cơm to tướng mà bà chủ nhà đang định đem vứt vào thùng cám lợn!

Con đèo vươn lên cao, xuyên vào đám sương mù dày đặc trắng mịt mùng. Sương dày như đèo Sapa hồi nào, chỉ đủ nhìn phía trước chục mét, dù đang là giữa trưa. Vượt qua con đèo sương mù chưa có tên cao đến gần hai nghìn mét, độ cao giảm nhanh chóng, nghìn rưỡi, rồi một nghìn mét. Chúng lại say sưa bên xoong café trên dốc đèo, tán phét đủ thứ truyện, cho đến khi đứng dậy mới phát hiện chiếc lốp sau một con nghẽo đã xẹp gí. Thay được săm mới thì lại hỏng van, bọn chúng vất vả mới xuống được chân núi để chăm sóc cho con nghẽo "chịu thay cho cả đoàn" đó.

Khi bọn chúng đến thành cổ Diên Khánh thì trời đã tối, và thành phố biển Nha Trang tấp nập ánh đèn. Chia tay năm người nữa, giờ chỉ còn ba người. Hắn và hai người bạn tiếp tục lên đường, vượt qua đèo Rù Rì rồi nhằm hướng bắc...

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Đi lại năm 2007

Tối nay hắn sẽ bắt đầu chuyến đi cuối năm 2007, đầu năm 2008. Cuối năm cũ và đầu năm mới hắn sẽ ở khá xa nhà, dong ruổi trên những con đường Tổ quốc.

Năm qua hắn đi không nhiều như năm 2006, và một số chuyến đi dự kiến cũng không thực hiện được, nhưng cũng không ít:

-
Ngày 1/1 hắn leo lên đỉnh Fanxipan

- Cuối tháng 1 đi Bắc Hà - Simacai - Mường Khương


- Tết Âm lịch đi Lào: Vientian - Vangvieng - Luangprabang - Xiengkhuang


- Tháng tư kết hợp đi làm là du lịch Quảng Nam


- Đầu tháng 6 đi vòng đồng bằng sông Hồng


- Cuối tháng 6 đi đảo Cô Tô


- Tháng 7 đi Quế Lâm, Tàu


- Tháng 8 đi Pù Luông, Thanh Hóa


- Tháng 9 đi Tây Bắc, Lũng Pô


- Tháng 11 đi Thung Nai chơi


- Và chuyến cuối năm sắp thực hiện

Ngoài ra là các chuyến đi nhỏ trong ngày: Bắc Ninh, Hải Dương, Hà Tây, Sông Hồng.

Và các chuyến đi làm: Quảng Ninh, Quảng Nam, Thái Bình, Yên Bái, Bắc Giang, Hòa Bình, Thái Nguyên.


Vậy là hết một năm.

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

Bọn tàu thèm khát thế này đây

Bọn tàu đã lợi dụng sự kiện Olympic 2008, đưa ra trang web chính thức của hành trình rước đuốc, trong đó toàn bộ vùng biển Việt Nam được khoanh lại đánh dấu là biển của chúng, cùng với các quần đảo nơi đó.





"Lãnh hải" mà kẻ thù phương Bắc vẽ ra cho chúng đến sát tận bờ biển Việt Nam như sau:


(Bản đồ lãnh hải của Tam Sa do bọn phương bắc vẽ ra)

CHÍNH QUYỀN tàu LUÔN LÀ KẺ THÙ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM

____________________________________


HÒA BÌNH ???
Chúng ta muốn Hòa Bình, chúng ta đã nhân nhượng... Hơn sáu mươi năm trước đã thế.

Cái giá của Hòa Bình cũng thật là không rẻ. Khi mà những kẻ thù phương Bắc vẫn ngày đêm nhòm ngó, gặm nhấm, và hành vi đã ngày càng trắng trợn, khốn nạn hơn. Đến tận bây giờ, trên biên giới Cao Bằng, Lạng Sơn vẫn còn chưa hoàn toàn thanh bình, thì trên biển lớn đã "xảy ra chuyện".

Ngược lại, hành xử của nhà cầm quyền Việt Nam khiến nhiều người bức xúc và buồn bã. Có thể họ cũng đang vắt óc suy nghĩ, điên đầu tính toán phương án có lợi nhất, cho đất nước (và cho họ), cho dân tộc (và gia đình họ). Họ có thể nói rằng xung đột bây giờ là bất lợi, và chúng ta không có lợi thế trên biển,..., với những lý do của họ. Cái đó khi chưa đủ thông tin, hắn không đủ điều kiện để nhận định chính xác.

Nhưng điều đáng sợ, đáng ghê là họ cũng lại muốn rằng
chỉ mình họ được nghĩ, được nhận định, được hành xử. Họ không muốn người khác cũng có quyền suy nghĩ, có quyền đánh giá, nhận định. Hỡi ôi, họ cho rằng chỉ có họ mới biết suy nghĩ thôi sao ??? Còn bao nhiêu người Việt Nam, bao người sống trên mảnh đất này, ăn muối biển này, hít thở bầu trời này. Người VN không có quyền được biết, được nói, được thể hiện nhận thức hay sao?

Với sự hạn chế thông tin lẫn hành động, họ đã, đang, và sẽ làm gì ???

Những cuộc diễu hành của thanh niên Bắc - Nam có là chút gì trong họ ??? Báo chí, truyền hình quốc tế đã đưa tin, còn chính người Việt Nam thì còn ngơ ngác hỏi nhau: "để làm gì thế nhỉ". Thực sự họ muốn nhân dân là những con cừu ngoan ngoãn mãi hay sao?

Việt Nam ơi, Việt Nam ơi. Người Việt chỉ duy nhất một lần thắng trên đất bắc, nhưng cũng chưa bao giờ chịu thua trên đất Nam, lần này là Biển thì sao?



 

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Hòa Bình

Hắn lên Hòa Bình cũng nhiều lần rồi. Lần đầu tiên là từ hồi sinh viên năm một, lên chơi với thằng bạn trên đó, nhà ngay đường đá. Hồi ấy ba thằng lấy hai cái xe đạp, đèo nhau lên đập, được dở chừng thì ko đi nữa mà dắt ngược theo mấy cái bậc thang. Kinh khủng ! Lên mặt đập nhìn hồ Hòa Bình xả nước, bụi nước mù mịt. Hồi đó còn chưa xây cầu Cứng, ngang sông dùng cầu phao, tròng trành bồng bềnh hay ho phết.

Sau đó hắn còn lên đó mấy lần nữa, những đổi thay thế nào hắn cũng không rõ lắm nữa. Những năm gần đây, trong các chuyến lên Tây Bắc, đường 6 ngang qua Hòa Bình là nơi hắn và đồng bọn thường đi, nhưng cũng chỉ là dọc theo con đường chính để rồi vượt lên Sơn La và xa hơn nữa.

Lần này hắn mới lại lên Hòa Bình, và nghỉ lại nơi này dài hơn. Hắn đi trên con đường đá ngày trước, giờ thành đường nhựa nối lên cây cầu lớn bắc ngang sông, nhìn về đập thủy điện lặng lẽ vẫn đứng đó. Phóng xe lên mặt đập, nơi hắn vẫn thường lên, nhưng lần này có cảm giác gần với những ngày xưa, mười mấy năm trước hồi đó.

Hắn vào nhà máy thủy điện, đi dọc theo con đường hầm ăn sâu vào lòng đất. Và thay vì chỉ được tham quan sơ sơ như lệ thường, hắn theo người công nhân đi sâu xuống lòng hầm, vào những khu vực cấm người ngoài. Hắn đứng ngay trên cái nắp của hầm trục sâu hun hút, bên cạnh cái trục khổng lồ đang quay tít mù 125vòng/phút của tổ máy số 1. Cái trục ấy ở độ sâu hơn một trăm mét trong lòng núi, đâm thẳng sâu xuống thêm hai chục mét nữa. Tít dưới sâu ấy, dòng nước hung tợn chảy theo một vòng xoáy ngày đêm đập vào những cánh tua-bin, khiến cái tua-bin nặng 610 tấn và cái trục cả trăm tấn quay điên cuồng, cả vùng lòng núi rung lên đều đặn. Người công nhân dẫn hắn chui vào ngay bên dưới Stator và Rotor phát điện khổng lồ. Cả một hệ thống kim loại quay ầm ầm, những dòng điện theo các ống kim loại rỗng chuyển đến những máy biến áp vĩ đại cao hàng chục mét.

Tuy vậy, so với tưởng tượng của hắn trước kia, thì sự thực của thiết bị này cũng vẫn nhỏ hơn hắn nghĩ. Chỉ có sự kì công của việc đục sâu vào lòng núi hàng chục km, sâu hàng trăm mét là thực sự đáng kể. Công trình của thế kỉ trước, đang dần nhỏ bé đi trước thế kỉ này. Và vì hắn đã nhìn với con mắt khác, nên hắn không bao giờ còn có thể lại được đi trên mặt con đập ngày xưa, với bạn hắn, bằng chiếc xe đạp cũ...

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2007

Chín con của Rồng

Rồng sinh ra chín con, là chín loài thần thú nhưng không phải là rồng. Chín loài ấy, có 2 thuyết khác nhau, với thứ tự cũng khác nhau:

Thuyết 1: Tù ngưu - Nhai xế - Trào phong - Bồ lao - Toan nghê - Bí hí - Bệ ngạn - Phụ hí - Si vẫn
Thuyết 2: Bí hí - Si vẫn - Bồ lao - Bệ ngạn - Thao thiết - Công phúc - Nhai xế - Toan nghê - Tiêu đồ


Vì thế ở đây lôi hết ra.

1. Tù Ngưu: là loài có sừng vẩy giống rồng, đặc điểm là thích âm nhạc, có tài thẩm âm. Vì thế nên Tù Ngưu thường được khắc trên đầu cây đàn hồ cầm, nguyệt cầm, tì bà.

2. Nhai Xế (Nhai tí) loài mình rồng, đầu chó sói, cương liệt hung dữ, khát máu hiếu sát, thích chém giết chiến trận. Vì thế Nhai Xế được khắc ở thân vũ khí: ngậm lưỡi phủ, lưỡi gươm đao, trên vỏ gươm, chuôi cầm khí giới để thêm phần sát khí.

3. Trào Phong: có thân phượng, có thể hóa thành chim, đặc điểm thích sự nguy hiểm, nhìn ra vọng rộng. Do đó Trào Phong được tạc ngồi trên nóc nhà, đầu mái nhà nhìn về phía xa.

4. Bồ Lao: thích tiếng động lớn, âm thanh vang dội. Vì thế quai chuông khắc hình Bồ lao hai đầu quay ra hai bên ôm chặt quả chuông.

5. Toan Nghê: hình thù giống sư tử, thích khói lửa, mùi thơm, nuốt khói phun sương. Do đó Toan nghê được khắc trên các lư hương, đỉnh trầm, ngồi trầm mặc trên đỉnh hay bám hai bên.

6. Bí Hí, còn gọi là Quy phu: giống con rùa, thích mang nặng, có thể cõng được tam sơn ngũ nhạc không bao giờ mỏi. Vì thế Bí hí cõng bia, trụ đá. Nhiều người nhầm với rùa.

7. Bệ Ngạn (Bệ hãn), còn gọi là Hiến chương: như con hổ, thích nghe phán xử, phân định. Vì thế Bệ Ngạn được tạc ở công đường, nhà ngục, trên các tấm biển công đường.

8. Phụ Hí: mình dài giống rồng, thích văn chương thanh nhã, lời văn hay chữ tốt. Vì thế Phụ hí tạc trên đỉnh hoặc hai bên thân bia đá.

9. Si Vẫn (Li vẫn, Si vĩ): miệng trơn họng to, rất thích nuốt các vật lớn, lại có thể phun nước làm mưa. Vì thế Si vẫn được tạc trên nóc nhà để phòng hỏa hoạn, khác với Trào phong là đầu quay vào trong, nuốt lấy xà nhà hoặc bờ nóc.

10. Thao Thiết: thích ăn uống, càng nhiều đồ ăn càng tốt. Vì thế được khắc trên các vạc lớn, lại tượng trưng cho việc thu lấy tài lộc giống Tì Hưu.

11. Công Phúc (Bát phúc, Bát hạ): thích nước, nên được khắc tạc ở chân cầu, đê đập, cống nước để canh giữ.

12. Tiêu Đồ (Thúc đồ, Phô thủ): đầu giống sư tử, thích sự kín đáo yên tĩnh. Vì thế được tạc ngoài cửa, ngụ ý giữ yên cho ngôi nhà. Đầu Phô thủ ngậm thêm cái vòng để khách đến dùng nó mà gõ.